Làng
Khác A, xã Du Già, nổi tiếng với vẻ đẹp bình yên của những thửa ruộng lúa và
con suối trong thung lũng, được bao bọc bởi các dãy núi đá vôi có vách dốc đứng
Đây là nơi sinh sống của đồng bào dân tộc Tày bản địa, với nguồn sinh kế
chủ yếu từ sản xuất nông nghiệp. Bên cạnh đó, người dân còn duy trì nhiều nghề
phụ nhằm lưu giữ các giá trị văn hóa truyền thống và phục vụ nhu cầu sinh hoạt
hằng ngày. Phụ nữ đảm nhiệm công việc dệt vải, đan lát; đàn ông đục loỏng, làm
khung cửi, đan phên, làm vách ngăn nhà, đan cót phơi thóc lúa cùng nhiều vật
dụng khác như giỏ, thúng, dụng cụ đánh cá và nón lá.
Ngày xưa, phụ nữ Tày tự dệt vải để may quần áo và lễ phục. Hầu như gia
đình nào cũng có vườn trồng bông cùng các dụng cụ kéo sợi như guồng quay, ống
suốt và khung cửi. Khi còn con gái, họ phải tự may váy áo cho mình và chuẩn bị
đồ dùng cần thiết trước khi về nhà chồng. Khi trở thành người mẹ, họ tiếp tục
chăm lo quần áo cho cả gia đình. Chiếc khăn tay do cô gái thêu tặng người yêu
không chỉ gửi gắm tình cảm mà còn thể hiện sự khéo léo trong nghề dệt may, thêu
thùa. Con gái Tày khi trưởng thành và đi lấy chồng nhất thiết phải có bao dao
kết bằng dây dao (thái tắn) cùng một chiếc túi gai nhỏ xinh để đựng đồ trang
sức.
Với đôi bàn tay cần mẫn, khéo léo và óc sáng tạo, các nghệ nhân nơi đây
đã tạo ra nhiều sản phẩm đa dạng, tinh tế, mang đậm bản sắc văn hóa núi rừng
như khăn quàng, váy, vỏ gối, địu em bé và nhiều mặt hàng thủ công khác. Những
sản phẩm này không chỉ đáp ứng nhu cầu của người dân địa phương và du khách mà
còn góp phần mang lại nguồn thu nhập ổn định cho các thành viên trong hợp tác
xã.
Khac A Village, Du Gia Commune, is renowned for its peaceful
beauty, with rice fields and clear streams nestled in a valley surrounded by
steep limestone mountains. It is home to the indigenous Tay people, whose
livelihoods are primarily based on agriculture. In addition, they maintain a
number of traditional handicrafts, both to preserve their cultural heritage and
to meet the needs of daily life. Women weave cloth and make woven products,
while men carve wooden troughs, make looms, weave bamboo panels and house
partitions, produce drying mats for rice and maize, and craft various household
items such as baskets, fish traps, and palm-leaf hats.
In the past, Tay women wove their own cloth to make everyday
clothing and ceremonial costumes. Every household had cotton plants growing in
its garden, together with tools for spinning cotton into thread, winding
bobbins, weaving, and producing textiles. As young girls, Tay women were
expected to make their own clothes and prepare household items for marriage.
Later, as mothers, they were responsible for providing clothing for their
husbands and children. A handkerchief embroidered by a young woman and given to
her beloved served not only as a token of affection but also as a demonstration
of her weaving and embroidery skills. Before marriage, a Tay girl was expected
to possess a knife sheath woven from decorative cords and a small hemp bag for
carrying jewelry.
With diligence,
skill, and creativity, local artisans continue to produce a wide range of
refined handicrafts that reflect the identity of the mountains and forests.
Scarves, skirts, pillowcases, baby carriers, and many other products are made
to serve both local people and visitors, while providing a stable source of
income for members of the cooperative.